Không có gì phải ầm ĩ
Không có gì phải ầm ĩ!
1.Trước đây, không có nam kình ngư nào thi
đấu với trang phục áo liền quần. Năm 2000, FINA chấp nhận kiểu trang phục
này và người tạo dấu ấn cho kiểu trang phục bơi cải tiến này chính là Ian Thorpe
(Úc) với 3 HCV, 2 HCB tại Olympic Sydney 2000. Ở Việt Nam, nữ VĐV Hoàng Linh
Chi (Hà Nội) là người đầu tiên và trường hợp hy hữu mặc trang phục bơi áo liền
quần này tại các giải VĐQG đầu những năm 2000, nhưng Chi chưa có dịp đăng quang
ở các cự ly bơi cá nhân với trang phục này. Sau nhiều nghiên cứu và cải tiến,
cái gọi là “trang phục bơi công nghệ cao”được Speedo tung ra thị trường hồi giữa
tháng 2-2008, với cái tên LZR Racer, trong đó thành phần polyurethane (một loại
nhựa tổng hợp) chiếm 50% bộ đồ, chủ yếu ở vùng ngực và đùi trên. Michael Phelps
là người quảng bá rất thành công cho đồ bơi LZR Racer với 8 HCV-7 kỷ lục thế
giới (KLTG) tại Olympic 2008. Sau Speedo, hàng loạt hãng sản xuất trang thiết bị
thể thao cho ra đời trang phục bơi công nghệ cao được xem là đời thứ hai của LZR
Racer với 100% chất liệu là polyurethane.
Theo các công ty sản xuất trang phục bơi công
nghệ cao thì bộ đồ này có tác dụng: giảm lực cản và tăng độ nổi. Nhiều nhà
chuyên môn cũng cho rằng hai tác dụng vừa nêu của đồ bơi công nghệ cao nhằm hỗ
trợ tăng tốc độ bơi vì muốn bơi nhanh hơn chỉ có hai biện pháp là làm giảm lực
cản và tăng lực đẩy; ngoài ra việc tăng độ nổi là gián tiếp giúp giảm lực cản vì
độ nổi tạo sự thăng bằng, giúp cơ thể nổi trên mặt nước cũng là thuận lợi để
tạo lực thẳng tiến về trước.
Năm
2008 có 105 KLTG và 136 kỷ lục châu Âu bị xô ngã, và trong hơn 17 tháng xuất
hiện trang phục bơi công nghệ cao đã có 135 KLTG. Đồng thời, 15 (trong số 17)
quốc gia hàng đầu châu Âu yêu cầu FINA xem xét lại quy định sử dụng trang phục
này. Sự tranh cãi càng trở nên ầm ĩ khi Michael Phelps mặc đồ bơi LZR Racer của
Speedo với 50% chất liệu là polyurethane, và mất ngôi vô địch 200m tự do tại
giải VĐTG ngày 28- 7-2009. Người chiến thắng, Paul Biedermann (Ðức), diện đồ
bơi Arena X-glide với 100% polyurethane, phá sâu gần 4” KLTG của Phelps. Mười
tháng trước đó, ở Olympic 2008, Paul mới hạng 5 cự ly này.
Ai cũng
biết “Cái áo không làm nên thầy tu”. Nhưng đến lúc này, khi KLTG bị xô đổ ầm ầm
theo hiệu ứng domino, không tránh khỏi sự xôn xao liệu đó là tài năng thực sự
của kình ngư hay nhờ sự hỗ trợ của khoa học công nghệ thông qua trang phục bơi
bằng polyurethane phủ kín từ cổ đến chân VĐV, giống như tạo thành làn da khác
cho VĐV lướt nước nhanh hơn?
Còn quan điểm của FINA khi không cho sử dụng
trang phục bơi công nghệ cao là thành tích bơi lội phải xuất phát từ
năng lực hoạt động của cơ bắp, sự chịu đựng trong môi trường nước, sự cải
tiến kỹ thuật bơi… chứ không phải cuộc đua giữa các loại trang thiết bị.
Từ quy định của FINA không cho sử dụng trang
phục bơi công nghệ cao ở hệ thống thi đấu do FINA tổ chức bộc lộ hai nguyên nhân
sâu xa: Sự hoài ngư thành tích bơi lội thế giới tăng tiến thực chất nhờ tài năng
VĐV hay còn do.. áo quần là thực tế không thể chối cãi, và không thể tạo sân
chơi “công nghệ cao” công bằng với chỉ một loại trang phục của một hãng sản xuất.
Cấm là phải!
2. Ở Việt Nam, trang phục bơi công nghệ cao
chỉ xuất hiện tại giải VĐQG tháng 9-2009, nghĩa là vào hai tháng sau khi FINA
tuyên bố sẽ cấm sử dụng loại trang phục này từ 1-1-2010. Chỉ vài tuyển thủ như
Nguyễn Hữu Việt, Đỗ Huy Long, Võ Thái Nguyên, Nguyễn Thanh Hải và tiểu ngư mới
nổi Nguyễn Thị Kim Tuyến “diện” trang phục này. SEA Games 25 tháng 12-2009, bên
cạnh những VĐV này có thêm Hoàng Quý Phước mặc rồi không mặc trang phục bơi công
nghệ cao; nhưng vẫn có những tay bơi như Trần Thị Thuận, Nguyễn Văn Tý mặc trang
phục cổ điển. Nói cách khác, sự cạnh tranh gay gắt ở đường đua khu vực buộc phải
đầu tư tốt nhất có thể cho các kình ngư Việt Nam có khả năng tranh chấp huy
chương, và sự đầu tư này cũng trong diện hẹp là tổng cục TDTT lo chi phí cho
Việt, Long, Nguyên, Hải), TPHCM (Kim Tuyến), Đà Nẵng (Quý Phước) vì bộ đồ bơi
công nghệ cao đắt đỏ (hơn 400 USD/bộ) và không được bán đại trà, có tiền chưa
chắc mua vừa ý, như Đà Nẵng nhờ người khác mua cho Phước, dẫn đến “sự cố” nước
lọt vào trong thân áo do trang phục không vừa kích cỡ VĐV.
Vì vậy, khi Hiệp hội TDTT Việt Nam vẫn cho phép sử dụng trang phục bơi công nghệ
cao ở các giải bơi toàn quốc năm nay (cũng xuất phát từ chuyện FINA không buộc
các thành viên thực thi quyết định này), khó có chuyện người hồ hởi, kẻ khóc
thầm. Bởi có mấy đơn vị dám đầu tư chỉ để tranh chấp thành tích ĐH TDTT lần 6 (gồm
2 giải chính là thi bơi ở hồ 25m, và hồ 50m), trong lúc cục diện tranh đoạt huy
chương khá rõ ràng, đơn cử: Hữu Việt không có đối thủ ở 50m, 100m, 200m ếch.
Chưa kể, những đơn vị quan tâm đến thành tích cao môn bơi vẫn chuẩn bị nghiêm
túc về chuyên môn, như Đà Nẵng cử 4 VĐV nam (trong đó có Qúy Phước) tập huấn ở
Quảng Tây (Trung Quốc) từ cuối tháng 12-2009, Kim Tuyến (TPHCM) tập huấn ở Hồ
Bắc (Trung Quốc) từ tháng 2-2010… thay vì trông cậy vào bộ đồ bơi không còn là
sản phẩm “nóng hổi” trên thị trường do lệnh cấm của FINA.
Dễ thấy sự thoái trào của trang phục bơi công
nghệ cao ở làng bơi Việt Nam, dù cho nó được phép sử dụng hay không. Như vậy, có
gì phải ầm ĩ!
THỤC OANH
(Theo SGGP
Thể Thao)