Yết Kiêu - Người Anh Hùng Giỏi
Yết Kiêu -
Người Anh Hùng Giỏi Bơi Lặn
Yết Kiêu người làng Hạ
Bì, huyện Gia Lộc, tỉnh Hải Dương. Nhà nghèo, hằng ngày ông phải đi mò cua bắt
ốc, bắt cá đem bán lấy tiền đong gạo nuôi thân. Ông có sức khỏe và dũng cảm lạ
thường. Một hôm thấy hai con trâu đang húc nhau trên bãi cát, ông dùng đòn gánh
phang, cả hai con trâu chạy biến xuống nước. Yết Kiêu đặc biệt có tài bơi lặn:
ông lội nước hàng mấy dặm như đi trên đất và thường lặn lội bắt cá, mò trai cả
ngày dưới nước.
Vì có tài, ông trở thành người nhà của Trần Hưng Đạo. Cùng với Dã Tượng, ông
được Hưng Đạo vương hết sức tin yêu. Ông và Dã Tượng khuyên Trần Hưng Đạo bỏ thù
nhà, dốc sức vào việc đánh giặc cứu nước.
Khi giặc Nguyên sang xâm lược năm 1284, lúc đầu quân Đại Việt thế yếu hơn địch.
Một lần, trước thế giặc đương hăng, quan quân nhà Trần ở Nội Bàng (Chũ, Bắc
Giang) bị thua kéo thuyền bỏ chạy về Vạn Kiếp (Hưng Yên). Một mình ông cắm
thuyền ở lại bến Bãi trên sông Lục Nam, chờ đón kỳ được Trần Hưng Đạo và Dã
Tượng rồi mới chèo thuyền lướt như bay, quân kỵ của địch theo không kịp. Trần
Hưng Đạo thoát hiểm nhờ lòng quả cảm và tinh thần kỷ luật của Yết Kiêu không rời
bỏ vị trí chiến đấu khi chưa có lệnh. Cảm kích trước lòng trung nghĩa của Yết
Kiêu, Trần Hưng Đạo nói: "Ôi, chim hồng hộc sở dĩ bay cao được cũng là nhờ có
sáu trụ xương cánh cứng rắn, nếu không, hồng hộc cũng chỉ như chim thường thôi!".
ý Trần Hưng Đạo muốn nói: người tướng tài giỏi, nổi tiếng phần lớn cũng là nhờ
những người chung quanh mình ra sức làm việc, phò tá, nếu chỉ có một cá nhân
mình thì không sao có thể làm nên sự nghiệp lớn.
Bấy giờ, giặc Nguyên kéo mấy trăm chiếc thuyền theo đường biển vào đánh cướp Đại
Việt. Yết Kiêu không quản mùa đông giá rét, đêm đêm lặn xuống biển, nằm dưới đáy
thuyền, lấy dùi sắt nhọn đục thủng thuyền. Thuyền giặc bị nước biển chảy ồ vào,
chìm ngay. Quân giặc sợ lắm. Lúc đầu chúng không hiểu vì lẽ gì. Sau giặc chăng
lưới vây bắt được Yết Kiêu. Chúng hỏi ông:
- Nước mày có bao nhiêu
người có tài bơi lặn như mày?
Ông đáp:
- Nước Nam
có rất nhiều người có tài bơi lặn như tôi. Hiện nay họ vẫn ẩn nấp ở dưới biển để
đục thuyền, chỉ một mình tôi chẳng may bị bắt. Nếu các ông tha tôi ra tôi sẽ dẫn
các ông đến chỗ họ ẩn nấp, tha hồ cho các ông bắt.
Bọn giặc hí hửng vì tưởng bở, chúng lấy một chiếc thuyền nhẹ chở ông đi. Thừa
lúc giặc sơ ý, ông nhảy tùm xuống biển, lặn trốn về doanh trại quân ta, tiếp tục
cùng quân dân ta đánh giặc cứu nước. Quân giặc đành trơ mắt nhìn nhau căm tức.